18 tháng 11, 2013

Vì sao SMS Marketing lại có tiếng là Spam!

Thời đại công nghệ thông tin phát triển như vũ bão, có thể nói chiếc điện thoại di động là vật không thể thiếu của bất cứ người nào trong xã hội, và đó chính là điều kiện cực tốt để một hình thức Marketing mới ra đời - SMS Marketing
SMS Marketing năm trong Mobile marketing, một hình thức tiếp thị không mới mà cũng không cũ. Nói như vậy là vì trên thế giới Mobile marketing đã có chỗ đứng từ lâu, được đánh giá là có nhiều tiềm năng trong việc quảng bá hình ảnh và sản phẩm tới khách hàng, nhưng đối với doanh nghiệp Việt và với người dùng Việt Nam, thì mô hình này lại khá mới, chưa có ai thực sự quan tâm đúng mức và mặn mà với việc phát triển hệ thống Marketing trên các phương tiện di động. Chính vì chưa được quan tâm tìm hiểu đúng mức, nên Mobile Marketing nói chung và SMS marketing nói riêng ở Việt Nam hiện đang phải đối mặt với rất nhiều hiểu lầm tai hại.
1. Thực trạng:
Trong nhận thức của người dùng Việt Nam, quảng cáo nói chung là nói láo. Có câu “nhà báo nói láo ăn tiền”, mà quảng cáo thì quá quen thuộc với việc xuất hiện trên báo chí truyền hình. Thế nên nhìn chung người dùng phải “nhận” quảng cáo là đã ít được “khoái” rồi, dù là quảng cáo trên báo hay phim quảng cáo xen giữa các đoạn phim truyền hình. Dạng quảng cáo quen thuộc và lâu đời như thế mà còn bị ghét, nói gì là quảng cáo qua tin nhắn. Giả sử khi một ai đang mong ngóng, chờ đợi một tin nhắn quan trọng thì điện thoại reng lên, vội vã bật dậy mở máy lên đọc, tâm trạng vô cùng hồi hộp thì lại nhận được nội dung … tin quảng cáo, thế thì có điên người không, thế thì có đáng xếp vào tin nhắn rác không cơ chứ.
Không thể trách người dùng, vậy trách ai?
2. Phân tích:
a. “tin nhắn rác” và “sim rác” :
Lợi dụng chính sách khuyến mãi của nhà mạng, các doanh nghiệp tìm đến các nhà cung cấp dịch vụ quảng bá qua tin nhắn, nơi mà họ tích trữ, “nuôi” thật nhiều sim khuyến mãi được nạp nhiều tiền từ các đợt khuyến mãi thẻ nạp. Tính bình quân ra có khi mỗi tin nhắn quảng cáo chỉ vài chục đồng, chi phí bình quân khá rẻ, lại có thể kiểm soát ngân sách nên không ít người chọn kênh này để quảng bá.
Khốn nỗi, sim khuyến mãi còn được gọi là sim “rác”, dùng 1 lần rồi thôi. Và khi dùng sim khuyến mãi lại còn được khuyến mãi thêm 1 đống tin nhắn quảng cáo, thì người sử dụng còn ngại ngần gì mà không đánh đồng luôn “sim rác” và “tin nhắn rác”. Về lâu về dài điều này sẽ trở thành định kiến xấu, và cái định kiến là thứ ảnh hưởng đặc biệt xấu đến công việc của marketer khi mà thói quen của khách hàng Việt luôn là một bức tường thành khó phá.
b. Ưu điểm thành khuyết điểm:
Xem tivi có quảng cáo, người ta có thể chuyển sang kênh khác, đọc báo có trang quảng cáo người ta có thể vò lại bỏ ra đường, nhưng chẳng ai thấy điện thoại báo có tin nhắn mà làm lơ không đọc. Đấy chính là lợi thế tuyệt đối của SMS marketing.
Tuy nhiên, hầu hết các doanh nghiệp khi triển khai mô hình này, chỉ nghĩ tới cái lợi trước mắt là “đẩy” tin về phía người dùng, không nghĩ tới cái lợi lâu dài và là mục đích cuối cùng của marketing là khiến người dùng quan tâm đến sản phẩm. Khi đã làm khách hàng chịu đọc tin nhắn, thì bước kế là trong tin nhắn phải có những thứ gì khiến khách hàng quan tâm. Đầu tiên là tên thương hiệu quen thuộc, rồi nội dung tin hấp dẫn và hướng trực tiếp đến người nhận. Hầu hết không ai làm được điều này (trừ tin nhắn thông báo khuyến mãi của chính các nhà mạng).
c. Quảng cáo không hướng người dùng:
Thật dở hơi khi lên Sapa mời chào một ông trọc phú mua 1 chiếc Porche thể mui trần 2 cửa, mời món đấy có tiền họ cũng không mua, trừ khi là mua rồi đắp chăn trong 1 garage ở Hà Nội. Vì sao? Đơn giản là ở Sapa đồi núi làm sao chạy được xe hơi thể thao. Chào hàng sai đối tượng chính là sai lầm kinh điển của giới làm SMS marketing hiện nay.
Tin nhắn được gửi đại trà với nguồn dữ liệu người dùng là những đầu số điện thoại thu thập được, chẳng quan tâm tới người nhận là ai, họ cần gì. SMS marketing chỉ thực sự hiệu quả khi dữ liệu thu được là có định hướng. Điều này nói ra có vẻ dễ nhưng thực ra thì rất khó, đấy chính là điểm yếu cơ bản của SMS Marketing. Có chăng ở Việt Nam thì chỉ có các nhà cung cấp dịch vụ là đủ khả năng kiểm soát luồng người dùng mà thôi.

0 nhận xét:

Đăng nhận xét